Lạy Chúa, xin thương xót con.
Lạy Đức Giêsu, xin cho con sức mạnh và can đảm chịu khổ để vinh danh Ngài.
Lạy Mẹ Maria, xin nâng đỡ con.


Thánh Philipphê Phan Văn Minh sinh năm 1815 tại họ đạo Cái Mơn, huyện Mỏ Cày, tỉnh Vĩnh Long. Ngài là con thứ 12 trong một gia đình Công giáo đạo hạnh có 14 người con.

Năm 13 tuổi, sau khi lãnh Bí tích Thêm Sức do Đức cha Jean Taberd ban tại Cái Mơn, cậu Minh xin theo học trường Latinh. Không lâu sau, cậu được nhận vào Chủng viện Lái Thiêu. Khi trường bị vây hãm, Đức cha Taberd đưa các chủng sinh sang học tại Trường Chung Penang (Malaysia). Tại đây, thầy Minh giỏi tiếng Latinh, tiếng Pháp, chữ Quốc ngữ và chữ Nho.

Năm 1838, thầy cùng thầy Hoan được Đức cha Taberd gọi sang Calcutta (Ấn Độ) để phụ giúp biên soạn tự điển Latinh – Việt. Nhưng Đức cha qua đời năm 1840, hai thầy trở về Penang mang theo một số sách từ điển đã in.

Sau khi mãn trường, thầy Minh về Việt Nam, làm việc mục vụ bên cạnh Đức cha Cuenot tại Gò Thị (Bình Định). Cuối năm 1846, khi mới 31 tuổi, thầy được Đức cha Cuenot phong chức linh mục trong thời kỳ bách hại đạo.

Cha Minh được giao coi sóc các họ đạo từ Mặc Bắc đến Nam Vang, nổi bật nhờ lòng sùng kính Đức Mẹ và nhiệt thành đào tạo ơn gọi.

Trong một lần quan bắt và tra tấn ông bà trùm Lựu để tìm linh mục, trước cảnh hai con ông kêu khóc, cha Minh đã tự nguyện ra trình diện: “Xin quan ngừng tay, chính tôi là linh mục Minh.” Cha và một số giáo dân bị giải về giam tại Vĩnh Long.

Ngày 03 tháng 7 năm 1853, lệnh xử tử từ Huế được thi hành. Cha Minh bình thản lần chuỗi tiến ra pháp trường. Lời nguyện cuối cùng của ngài là: “Lạy Chúa, xin thương xót con. Lạy Đức Giêsu, xin cho con sức mạnh và can đảm chịu khổ để vinh danh Ngài. Lạy Mẹ Maria, xin nâng đỡ con.”

Thi hài ngài được an táng tại Nhà thờ Cái Mơn. Năm 1960, hài cốt được đưa về Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn, nhân dịp lễ Cung hiến thánh đường.

Cha Philipphê Phan Văn Minh được tuyên phong Chân phước ngày 27/5/1900 và được Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II tôn phong Hiển thánh ngày 19/6/1988.