Thánh Phêrô Nguyễn Văn Lựu sinh năm 1812 tại Gò Vấp, tỉnh Gia Định. Ngài dâng mình cho Chúa, được đào tạo tại Chủng viện Penang (Malaysia) và sau đó thụ phong linh mục.

Sau khi trở về Việt Nam, cha được giao coi sóc các họ đạo Mặc Bắc, Sa Đéc và Mỹ Tho. Cha nhiệt thành giảng dạy giáo lý, thường xuyên thăm viếng từng gia đình và được giáo dân rất mến phục.

Sống giữa vùng sông nước Cửu Long, cha Lựu đôi khi uống rượu để hòa đồng. Một lần, khi mời cha Thuyết cùng uống và bị khuyên can về tác hại của rượu, cha Lựu đã lập tức ném chai rượu xuống sông và giữ trọn lời hứa bỏ rượu từ đó cho đến cuối đời.

Năm 1853, cha được chuyển về coi sóc họ đạo Ba Giồng (gần Mỹ Tho). Đến mùa đông 1860, cha thường cải trang vào ngục thăm các tín hữu bị bắt ở vùng Xoài Mút và Ba Giồng. Cha mang Mình Thánh Chúa đến cho họ, an ủi và khích lệ tinh thần.

Cha Lựu bị phát hiện và can đảm nhận mình là đạo trưởng. Trong tù, ngài cùng chịu đựng cực hình với các giáo dân. Trước tòa án, cha tuyên xưng đức tin kiên vững: “Đạo thánh đã thấm nhập vào xương tủy tôi rồi, tôi làm sao bỏ được. Vả lại, một người giáo hữu bình thường, một thầy giảng còn không có quyền bỏ Đạo, huống chi tôi đây là đạo trưởng.”

Ngài bị kết án trảm quyết và chịu tử đạo ngày 7 tháng 4 năm 1861 tại pháp trường ngoài thành Mỹ Tho. Thi hài cùng gông cùm và chiếc bình đất vấy máu của ngài được giáo dân an táng tại giáo xứ Ba Giồng. Giáo phận Mỹ Tho tôn nhận ngài làm Thánh Bổn mạng.

Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Lựu được tôn phong Chân phước ngày 2 tháng 5 năm 1909 và được nâng lên hàng Hiển thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988.