Thánh Phêrô Trương Văn Đường chào đời năm 1808 tại Kẻ Sở, Hà Nam, trong một gia đình nghèo nhưng sống đạo đức. Ngay từ nhỏ, ngài đã khao khát đời sống tu trì. Được chú ruột là linh mục Trương Văn Thi gửi đến xứ An Tập, ngài được cha Phượng nuôi dạy và trở thành hình ảnh quen thuộc, hiền hòa và đảm đang.

Thầy Đường chăm chỉ học chữ Nho và Latinh. Năm 26 tuổi, thầy chính thức lên bậc thầy giảng và được cử về phụ giúp thừa sai François Marette - Phan tại giáo xứ Bầu Nọ. Tại đây, thầy nhiệt thành dạy giáo lý cho các tân tòng và phục vụ cộng đoàn giáo dân.

Sóng gió ập đến ngày 20/6/1837, khi quan quân vây làng Bầu Nọ để truy bắt thừa sai Cornay - Tân. Thầy Đường bị chỉ điểm là học trò của vị thừa sai này nên đã bị bắt. Ngày hôm sau, thầy cùng cha Cornay - Tân và hai thầy giảng khác là Mỹ và Truật bị giải về công đường Sơn Tây. Đến ngày 19/10/1837, thầy Đường bị kết án giảo giam hậu.

Trong suốt 14 tháng tù đày, phải chịu đựng đói khát, bệnh tật và gông cùm xiềng xích, thầy Đường vẫn một lòng kiên trung tuyên xưng đức tin. Trong một bức thư gửi thừa sai Marette, thầy viết: “Nghĩ tới phúc trọng con sắp được, cửa thiên đàng đã gần kề... con không còn mơ ước sự gì ở trần gian này nữa”.

Đến mùa thu năm 1838, vua Minh Mạng hạ lệnh xét lại án và ra lệnh thi hành án tử hình đối với ba thầy giảng: Nguyễn Văn Mỹ, Vũ Văn Truật và Trương Văn Đường.

Sau khi lãnh nhận Bí tích Hòa giải, rạng sáng ngày 18/12/1838, thầy Đường bị giải ra pháp trường. Sau lời cầu nguyện cuối cùng, thầy bình an nằm xuống để đón nhận cái chết và an nghỉ trong Chúa.

Thầy giảng Phêrô Trương Văn Đường được tôn phong chân phước vào ngày 27/5/1900 và được nâng lên hàng hiển thánh vào ngày 19/6/1988.