Sinh năm 1813 tại họ đạo Tắt, làng Long Đại, xứ Gò Công (nay thuộc Biên Hòa), ông Matthêu Lê Văn Gẫm là trưởng nam trong gia đình sáu người con. Năm 15 tuổi, ngài vào Chủng viện Lái Thiêu nhưng chỉ vài tháng sau phải xin về phụ giúp cha mẹ nuôi các em.

Năm 1833, ngài kết hôn cùng một thiếu nữ thuộc họ đạo Thành, làng Long Điền, phủ Phước Tuy (Bà Rịa). Cuộc sống gia đình êm ấm và bốn người con lần lượt chào đời. Là thương nhân phải đi xa, có lúc yếu lòng ngài đã sa ngã. Nhưng khi tỉnh thức, ngài dứt khoát từ bỏ lỗi lầm, trở về nhiệt tâm yêu thương vợ con và hết lòng dạy dỗ các con sống đạo.

Ông Gẫm sở hữu một chiếc ghe bầu lớn, thạo nghề sông nước. Chính trên chiếc ghe ấy, ông không quản nguy hiểm đón Đức cha Lefèbvre – Ngãi, thừa sai Pierre Duclos – Lộ cùng ba chủng sinh, đồng thời chuyên chở ảnh tượng, đồ thờ, rượu lễ và sách tôn giáo.

Khi về, ghe ông bị tuần tra phát hiện, lục soát và bắt được hai thầy người Pháp. Ông năn nỉ đưa mỗi tên một nén bạc nhưng chúng từ chối, giải ghe về Cầu Gọ. Đức cha, thừa sai Lộ cùng mọi người trên ghe đều bình an, riêng ông lái Gẫm bị bắt và đóng gông.

Hơn hai mươi ngày bị thẩm vấn, chịu hai ba chục roi, ông Gẫm vẫn kiên trung giữ vững niềm tin. Quan kết tội ông buôn lậu, chở người Tây và sách Tây lén, rồi xin lệnh chém từ kinh thành.

Ngày 11 tháng 5 năm 1847, tại pháp trường chợ Da Còm (Chợ Đũi), lính trải chiếu, chặt xiềng và mở trói cho ông. Ông lái Gẫm quỳ gối, cúi đầu, đấm ngực thống hối và đón nhận án trảm. Thi hài ngài được an táng tại Mật Cật. Sau đó, Đức cha Lefèbvre – Ngãi cho cải táng về nền nhà thờ cũ giáo xứ Chợ Quán.

Ngày 27 tháng 5 năm 1900, vị thương gia năm nào được nâng lên hàng chân phước. Và ngày 19 tháng 6 năm 1988, ngài chính thức được tôn phong hiển thánh.