Thánh Phêrô Đoàn Văn Vân sinh năm 1780 tại làng Kẻ Bói, xứ đạo Kẻ Sông, tỉnh Hà Nam. Từ nhỏ, chú Vân đã theo giúp cha Thi trong Nhà Đức Chúa Trời, sau đó được gửi vào chủng viện. Năm 25 tuổi, thầy nhận bằng thầy giảng và được sai về phục vụ hai xứ Bầu Nọ và Nỗ Lực.

Thầy Vân sống hiền lành, hòa nhã và đặc biệt thương xót người nghèo. Nhờ đức độ ấy, thầy được giao quản lý nhà xứ Bầu Nọ. Một lần, ông Tương và ông Huống – hai chức sắc trong làng – vì sa đà cờ bạc đến mức tiêu hết cả tiền thuế của dân – đã đến xin vay thóc nhà chung để đền bù. Thấy họ mê muội, thầy cai Vân từ chối. Oán giận, họ vu cáo với quan rằng “làng Bầu Nọ chứa chấp đạo trưởng, có cả đạo đường và đạo quán”.

Quan tỉnh dẫn quân đến lục soát nhưng không tìm thấy ai. Sau đó, Tương và Huống rình bắt thầy Vân, nộp cho quan và khai gian thầy là đạo trưởng.

Trước công đường, quan phủ thấy thầy đã gần 80 tuổi nên chỉ hỏi xem có phải đạo trưởng hay không. Thầy khiêm tốn đáp: “Bẩm quan lớn, tôi nói thật không dám khai man. Tôi chỉ là thầy giảng. Quan lớn cho tôi là đạo trưởng thì đó là do ý quan lớn chứ tôi không dám nhận.”

Thầy bị giam bốn tháng tại Lâm Thao. Trong thời gian này, các tín hữu thường xuyên đến thăm viếng, tiếp tế; cha Nguyên vào giải tội cho thầy, và ông Giáp đưa Mình Thánh Chúa đến cho thầy rước.

Vua Minh Mạng châu phê bản án: “Giatô đạo trưởng”. Trước giờ xử, thầy giảng Đoàn Văn Vân dành thời gian thinh lặng cầu nguyện, rồi bị xử trảm ngày 25 tháng 5 năm 1857 tại pháp trường Sơn Tây. Thi hài ngài được đưa về an táng tại nhà thờ họ đạo Bách Lộc.

Thầy giảng Phêrô Đoàn Văn Vân được Đức Thánh Cha nâng lên hàng chân phước ngày 2 tháng 5 năm 1909 và tôn phong hiển thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988.