Thánh Phaolô Vũ Văn Đổng sinh năm 1802 tại giáo xứ Lê Xá, một cộng đoàn có truyền thống đạo đức lâu đời thuộc Giáo phận Trung, nay thuộc tỉnh Hải Hưng. Với vai trò thủ bạ, ông tận tụy quản lý sổ sách và tài sản của giáo xứ trong suốt sáu năm.

Khi vua Tự Đức ra lệnh cấm đạo, quan lại đến từng làng kiểm tra dân số, nhưng thực chất là ép buộc dân chúng đạp lên thánh Giá. Ai từ chối sẽ bị đóng gông và giải về tỉnh. Ngày 25 tháng 11 năm 1861, ông Đổng bị bắt vì dũng cảm tuyên xưng mình là Kitô hữu và kiên quyết không đạp lên thánh Giá. Ông bị áp giải về huyện Ân Thi, sau đó đưa lên công đường Hưng Yên.

Trong lao tù, ngày ngày ông mang gông nặng, đêm đêm chân bị cùm xích. Khi binh lính định khắc hai chữ “tả đạo” lên má, ông cương quyết phản đối. Vì thế, ông bị giam đói đến kiệt sức, đến nỗi phải nhai miếng vải áo để tạm quên cơn đói khát.

Dù suy kiệt, ông vẫn không khuất phục. Khi lính khắc chữ “tả đạo” lên mặt, ông đã can đảm tìm cách xóa đi và nhờ một người bạn tù khắc thay hai chữ “chính đạo”. Hành động này khiến quan lại nổi giận, lập tức đệ án vào kinh xin xử tử.

Ngày 03 tháng 6 năm 1862, tại pháp trường Nam Định, ông hiên ngang dọn mình chết lành. Trước khi đầu rơi, ông kêu tên cực trọng Chúa Giêsu ba lần, rồi linh hồn vị tử đạo thanh thản về cõi vĩnh hằng.

Chứng nhân đức tin Phaolô Vũ Văn Đổng được Đức Thánh Cha Piô XII tôn phong chân phước ngày 29 tháng 4 năm 1951 và được Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II nâng lên hàng hiển thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988.