Thánh Phaolô Trần Văn Hạnh sinh năm 1827 tại làng Tân Triều, Biên Hòa. Khi vua Minh Mạng ban sắc chỉ cấm đạo vào ngày 06/01/1833, gia đình anh phải rời quê hương, tìm đến giáo xứ Chợ Quán lánh nạn.
Trong thời loạn lạc, anh Hạnh mang tính khí hiên ngang, quả cảm và từng sống như một tay ngang tàng trong giới giang hồ. Dư luận đồn đãi không tốt về anh, bởi anh giao du với những người chuyên lường gạt, bắt chẹt kẻ cô thế. Tuy nhiên, đức tin Công giáo mà anh tiếp nhận từ thuở nhỏ vẫn âm thầm lớn mạnh trong tâm hồn.
Một lần, anh bắt gặp đám du đãng đang ức hiếp một thiếu nữ. Anh liền ra tay nghĩa hiệp, giải cứu cô gái và buộc bọn chúng hoàn trả tài sản. Từ đó, đám du đãng coi anh là thù địch và tìm cách trả thù. Biết anh có đạo, chúng liền tố cáo anh lên quan.
Anh Hạnh bị bắt, tra khảo và buộc tội theo giặc Tây. Anh dứt khoát phủ nhận điều này, chỉ khẳng định mình là người Công giáo. Quan ra lệnh tra tấn dã man để buộc anh nhận tội phản quốc và bước qua Thập giá. Nhưng dù cực hình, anh vẫn không lay chuyển, chỉ tuyên xưng một lời: “Tôi là Kitô hữu. Tôi không bao giờ chối đạo.”
Trước lòng cương quyết ấy, quan truyền xử trảm. Ngày 28 tháng 5 năm 1859, dưới triều vua Tự Đức, chứng nhân đức tin Trần Văn Hạnh bị chém đầu tại Chí Hòa, khi mới 32 tuổi.
Vị chứng nhân đức tin Phaolô Trần Văn Hạnh được Đức Thánh Cha Lêô XIII suy tôn Đáng kính ngày 13/02/1879, được Đức Thánh Cha Piô X phong Chân phước ngày 27/05/1909, và được Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II tôn phong Hiển thánh ngày 19/06/1988.
