Thánh Phaolô Lê Văn Lộc sinh năm 1830 tại xã An Nhơn, phủ Tân Bình (sau này thuộc Sài Gòn), trong một gia đình đạo đức. Ngài được cha sở họ đạo Chợ Quán nhận nuôi và gửi theo học tại Chủng viện Cái Nhum.
Năm 1843, Đức cha Dominique Lefèbvre - Ngãi gửi thầy Lộc sang học tại Chủng viện Penang. Sau khi trở về năm 1850, thầy dạy giáo lý cho người dự tòng và phụ trách phụng vụ tại họ Chợ Quán. Ngày 07-02-1857, thầy được thụ phong linh mục tại Lái Thiêu do chính Đức cha Lefèbvre - Ngãi truyền chức. Sau đó, cha được bổ nhiệm làm giám đốc Tiểu chủng viện tại Thủ Đức. Do tình hình bất an, chủng viện phải dời về Thị Nghè.
Hai năm sau, Chủng viện Thị Nghè tạm giải tán. Cha Lộc tiếp tục trốn tránh quanh vùng Sài Gòn và Gia Định, âm thầm huấn luyện các mầm non ơn gọi cho Giáo hội.
Mùa hè năm 1858, tàu chiến Pháp đến Đà Nẵng. Quan quân càng ra sức bắt đạo gắt gao hơn. Khi đang ẩn trú trong nhà một cựu chủng sinh, cha bị một phụ nữ ngoại giáo phát hiện và tố giác. Quan quân bao vây làng, lùng xét và bắt được cha vào ngày 13-12-1857.
Họ ngạc nhiên vì thấy “đạo trưởng” quá trẻ, nhưng cha Lộc tự xác nhận ngài là linh mục, xin tha cho các đồng đạo và nhận hết trách nhiệm về mình. Quan tỉnh tỏ ra độ lượng, không tra khảo, chỉ cho đóng gông nhẹ và giam giữ chờ lệnh.
Mùa xuân năm 1859, quân Pháp chuyển hướng tấn công Gia Định qua Cửa Cần Giờ. Các quan lập tức tấu trình xin vua ban lệnh trảm quyết tử tội Lê Văn Lộc.
Ngày 13-02-1859, cha Phaolô Lê Văn Lộc bị hành quyết tại pháp trường Trường Thi, khi mới 29 tuổi và vừa tròn hai năm làm linh mục. Cuộc đời ngài tuy ngắn ngủi nhưng chan chứa tình yêu hiến dâng, phục vụ Giáo hội và tha nhân.
Đêm xuống, giáo dân rước thi hài ngài về an táng tại họ đạo Chợ Quán. Hiện nay, di cốt thánh nhân được tôn kính tại Vương Cung Thánh Đường Đức Bà Sài Gòn.
Linh mục Phaolô Lê Văn Lộc được nâng lên hàng chân phước ngày 02-5-1909 và được Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II tôn phong hiển thánh ngày 19-6-1988.
