Thánh Phanxicô Đỗ Văn Chiểu sinh năm 1797 tại làng Trung Lễ, giáo xứ Liên Thủy, tỉnh Nam Định (giáo phận Bùi Chu ngày nay). Sau bốn năm thần học, thầy được chọn làm thầy giảng và gia nhập dòng Đa Minh, tích cực cộng tác với Đức cha Henares Minh trong việc dạy giáo lý và phục vụ giáo dân.

Thầy Chiểu luôn nhiệt thành lo cho ơn cứu độ của người khác. Thầy từng khích lệ, cầu nguyện cho một người lính giữ vững đức tin đến hơi thở cuối cùng. Khi nghe tin người em bị bắt vì đạo, thầy đã xin cha Hiển dâng hai thánh lễ để em mình được trung kiên.

Tháng 5/1838, Đức cha Henares Minh và thầy Chiểu bị truy bắt. Hai vị được một ngư phủ ngoại giáo ở làng Quần Anh che giấu, nhưng chính người này sau đã tố giác để lãnh thưởng. Ngày 09/06/1838, cả hai bị bắt tại Xương Điền và hai ngày sau bị giải về công đường Nam Định.

Trước mặt quan án, thầy Chiểu kiên quyết khước từ mọi lời dụ dỗ. Quan sai lính trói thầy vào cọc, đánh ba mươi roi tơi tả, rồi xiềng xích và tống giam. Khi quan đưa ra lựa chọn cuối cùng: đạp ảnh thánh để được tha hay chịu chết, thầy bình tĩnh đáp: “Khi quan lớn nằm nghỉ, quan có bằng lòng cho con quan đạp lên mặt không? Phương chi Đức Chúa Trời là Chúa trời đất, mọi người phải kính thờ thì làm sao tôi dám bước qua ảnh của Người”.

Ngày 26/06/1838, thầy cùng Đức cha bị điệu ra pháp trường Bảy Mẫu. Thấy giáo dân khóc thương, thầy nói: “Anh chị em về nhà đi, đừng khóc nữa, thầy trò chúng tôi hôm nay về quê thật mà”. Sau khi xưng tội với Đức cha, thầy thưa: “Lạy Chúa, con phó thác linh hồn trong tay Ngài”. Giáo dân đã an táng thầy ngay tại nơi tử đạo. Sau thời cấm đạo, hài cốt của thầy được rước về nhà thờ giáo xứ Trung Lễ.

Thầy giảng Phanxicô Đỗ Văn Chiểu được phong chân phước ngày 27/05/1900 và được tôn phong hiển thánh ngày 19/06/1988.