Ít ai biết rằng, vị thánh hiển danh trên bàn thờ hôm nay lại có một tuổi thơ cơ cực đến vậy. Thánh Laurensô Nguyễn Văn Hưởng sinh năm 1802 tại xứ Kẻ Sải (xã Tụy Hiền, huyện Hoài Yên, Giáo phận Hà Nội) trong một gia đình nghèo. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cậu bé Laurensô phải đi chăn trâu cho ông chú tên Thang, người đã hết lòng thương yêu và cưu mang cháu.

Năm 12 tuổi, cậu đến gặp cha Tuấn và được nhận vào ở nhà xứ. Ba năm học chữ Nho dưới sự dạy dỗ ân cần của cha chánh xứ là bước đệm để cậu bước vào Chủng viện Vĩnh Trị. Tốt nghiệp, thầy giảng Laurensô Hưởng về giúp xứ Bạch Bát (Ninh Bình). Chính từ những tháng ngày sống giản dị, khiêm tốn và tận tụy với người nghèo, người ta thấy ở thầy một tình thương đặc biệt, như được hun đúc từ chính tuổi thơ nghèo khó của mình.

Được Đức cha Retord (Liêu) gọi về học thần học và thụ phong linh mục, cha Laurensô lần lượt được sai đến các giáo họ Giang Sơn, Lạc Thổ, Yên Lộc rồi Bạch Bát. Dù ở đâu, người tín hữu cũng nhận thấy nơi ngài một vị mục tử nhiệt thành, hết lòng giảng dạy, thăm viếng những người neo đơn, bệnh tật.

Năm 1855, giữa lúc triều đình nhà Nguyễn cấm đạo gắt gao, cha Hưởng bị bắt khi đang trên thuyền đi ban các bí tích cho giáo dân. Trước tòa, quan tổng đốc thấy dung mạo đạo hạnh của ngài liền hứa: "Nếu ông chịu đạp lên Thánh Giá, ta tha tội chết và cho đến tu tại chùa Non Nước". Cha Hưởng chỉ điềm nhiên đáp: "Tôi không biết gì về thần, Phật, làm sao ở chùa được?".

Không chịu thua, quan lại yêu cầu cha đọc kinh Công giáo, và ngài đã cất cao giọng đọc Mười Điều Răn. Quan lại đưa ra hai cáo buộc thường gặp thời bấy giờ: vu cáo các linh mục "khoét mắt người bệnh" (ám chỉ bí tích Xức Dầu Bệnh Nhân) và "không thờ kính tổ tiên".

Câu trả lời của cha Hưởng khiến người nghe phải suy nghĩ. Ngài giải thích: "Xin quan đừng nghe những lời đồn đãi sai sự thật. Chúng tôi chỉ xức dầu thánh trên mắt, mũi, miệng và tay chân để xin Chúa tha các tội mà bệnh nhân đã dùng chúng để phạm tội. Còn với tổ tiên ông bà, chúng tôi hằng cầu nguyện và làm những việc lành phúc đức. Chỉ có điều là chúng tôi không cúng quả, vì biết chắc rằng cha mẹ chẳng bao giờ trở về ăn uống thứ gì nữa".

Sau nhiều lời dụ dỗ và tra khảo đều vô hiệu, bản án xử trảm được triều đình phê chuẩn. Rạng sáng ngày 27 tháng 4 năm 1856, linh mục Laurensô Nguyễn Văn Hưởng thanh thản chịu chết tại pháp trường Ninh Bình dưới triều vua Tự Đức. Giáo dân làng Vĩnh Trị đã an táng ngài trong niềm kính trọng.

Ngày 02 tháng 5 năm 1909, ngài được tuyên phong Chân phước, và ngày 19 tháng 6 năm 1988, ngài được tôn phong Hiển thánh.