Năm 1843, tại họ Hoàng Xá thuộc xứ Ngọc Đồng, tỉnh Hưng Yên (nay là Hải Hưng), một cậu bé chào đời trong gia đình làm nông chất phác. Đặt tên thánh là Giuse, cậu bé Phạm Quang Túc lớn lên với đức tính hiền lành, đạo hạnh. Dù cha mẹ quanh năm bám ruộng đồng, thân phụ lại không muốn con nối nghiệp “chân lấm tay bùn”. Cụ rước thầy về dạy chữ Hán, nuôi hy vọng con trai sẽ bước vào con đường khoa bảng.

Thế nhưng biến cố lớn ập đến năm 1861, khi sắc chỉ cấm đạo được ban xuống từng làng mạc. Người Công giáo khắp nơi bị chà đạp: ruộng vườn bị tàn phá, trâu bò bị tịch thu, tài sản bị chia cho lương dân. Gia đình chú Túc cũng không thoát cảnh ấy. Giấc mơ kinh sử đành dang dở.

Mùa xuân năm 1862, chú Túc bị bắt khi vừa tròn 19 tuổi. Bốn tháng tiếp theo, chú bị biệt giam tại ngục Đông Khê, phủ Khoái Châu. Người nhà tìm cách đút lót, mong giúp chú trốn thoát. Nhưng chàng thanh niên trẻ nhất mực từ chối:

“Tôi sẽ không trốn bằng bất cứ cách nào, vì nếu tôi trốn sẽ làm khổ cho người khác. Chúa muốn thế nào? Tôi xin vâng như thế!”

Sau đó, chú bị giải về ngục thị trấn Hưng Yên. Những trận đòn tra tấn, những lời dụ dỗ đều không thể lay chuyển được một tâm hồn đã đặt trọn niềm tin vào Chúa. Quan quân đành lập án xin xử trảm và trình lên kinh đô Huế.

Ngày 1 tháng 6 năm 1862, dưới triều vua Tự Đức, vị chứng nhân đức tin Phạm Quang Túc bị xử trảm. Ông Hưng – một nhân chứng có mặt tại pháp trường – sau này đã thuật lại trước tòa án phong chân phước:

“Tôi đi theo anh Túc ra tới pháp trường. Anh luôn sốt sắng cầu nguyện và miệng không ngớt xưng danh cực thánh Đức Chúa Giêsu. Sau đó, anh Túc bị chém đầu, tôi đã mai táng thi thể tử tế.”

Chính bà Linh cũng kể lại:

“Tôi nhìn thấy đầu của người tôi tớ Chúa bị lý hình tung lên cao cho quan giám sát thấy, để bẩm trình với quan thượng là họ đã thi hành bản án. Linh hài được cải táng về nhà thờ xứ Ngọc Đồng.”

Chứng nhân đức tin Giuse Phạm Quang Túc được Đức Giáo hoàng nâng lên hàng chân phước ngày 27 tháng 5 năm 1900, và được tôn phong hiển thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988.