“Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ đã biến nên tảng đá góc tường.” (Tv 117)
Thánh Vinhsơn Nguyễn Mạnh Tương sinh năm 1814 tại họ Phú Yên, làng Ngọc Cục, tỉnh Nam Định (nay thuộc giáo xứ Ngọc Tiên, Giáo phận Bùi Chu). Song thân của ngài là ông Đaminh Tiên (chánh trương) và bà Maria Gương.
Ngài lập gia đình và sống đời Công giáo gương mẫu đạo hạnh. Khi bị bắt, ông Tương đang giữ chức chánh tổng, được dân làng mến mộ và trọng vọng.
Chỉ một tháng sau ngày ban hành lệnh phân sáp của vua Tự Đức, ngày 14 tháng 9 năm 1861, quan phủ Xuân Trường đã áp dụng quy định của chiếu chỉ, đòi buộc các anh hùng đức tin gồm: Nguyễn Mạnh Tương, Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Đức Mạo, Nguyễn Huy Nguyên và Nguyễn Đức Nhì phải chà đạp ảnh thánh và tuyên bố bỏ đạo.
Tuy nhiên, tất cả các tù nhân kiên trì chấp nhận roi đòn, nhục hình, đói khát, gông cùm, xích xiềng… để tuyên xưng niềm tin vào Đức Kitô. Quan phủ giận dữ đày năm tù nhân đức tin sang làng Bạch Cốc, huyện Vũ Bản, tỉnh Nam Định.
Lần cuối cùng, ngày 15 tháng 6 năm 1862, quan truyền lệnh cho ông Tương chà đạp Thánh Giá, nhưng vị cựu chánh tổng nhất tâm trung kiên với Chúa. Ông lãnh bản án xử trảm ngày 16 tháng 6 năm 1862 tại pháp trường Bạch Cốc, dưới thời vua Tự Đức.
Ông Chánh tổng Vinhsơn Nguyễn Mạnh Tương được phong chân phước ngày 29 tháng 4 năm 1951 và tôn phong hiển thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988.
Nội dung về vị thánh trong bài viết này được tóm lược và diễn giải từ cuốn sách “Hạnh Các Thánh Tử Đạo Việt Nam” (Hội đồng Giám mục Việt Nam, do Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Khảm chủ biên, Nhà xuất bản Tôn Giáo, 2018). Bài viết này không phải là bản sao chép nguyên văn mà là sự tái trình bày dựa trên nguồn tài liệu gốc.
