Ngày 3 tháng 12 năm 1775, tại một gia đình thuộc Giáo phận Avila, vương quốc Tây Ban Nha, cậu bé Jose Fernandez chào đời trong niềm hân hoan. Lớn lên trong môi trường đạo đức Kitô giáo, ơn gọi tu trì sớm nảy mầm trong tâm hồn cậu. Được cha mẹ khuyến khích, chàng thanh niên Jose Fernandez đã xin gia nhập dòng Đa Minh.

Ở tuổi 27, thầy Fernandez khấn lần đầu tại Tu viện Thánh Phaolô và tiếp tục theo học thần học tại học viện của dòng. Sau khi thụ phong linh mục, với lòng nhiệt thành truyền giáo, ngài tình nguyện gia nhập Tỉnh hạt Rất Thánh Mân Côi ở Philippines để rồi từ đó đáp tàu đến Manila, sẵn sàng lên đường thực hiện lệnh truyền của Đấng Cứu Thế: "Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ Thầy".

Ngày 18 tháng 2 năm 1806, cha Jose Fernandez cập bến Cửa Hàn, Đà Nẵng dưới thời vua Gia Long. Ngài nhanh chóng học tiếng Việt và nhận tên gọi thân thương: Hiền.

Suốt những năm tháng mục vụ, cha Hiền dành ưu tiên cho công cuộc rao giảng Tin Mừng cho lương dân và gặt hái được nhiều hoa trái. Ngài lần lượt đảm nhận nhiều trọng trách: phục vụ giáo xứ Kiên Lao, làm Giám đốc Đại chủng viện và Bề Trên Tiểu chủng viện Ninh Cường, góp phần làm cho các cộng đoàn nơi đây ngày càng phồn thịnh.

Cuối năm 1837, cơn bắt đạo bùng lên. Mang trong mình bệnh tật, cha Hiền phải liên tục ẩn trốn và chu toàn việc mục vụ trong muôn vàn khó khăn. Khi bị quan quân bắt được, chúng dụ dỗ ngài bỏ đạo, chỉ cần chịu đạp lên Thánh Giá thì không những được tha mà còn được bổ làm quan thông ngôn. Trước lời hứa hão huyền ấy, cha Hiền điềm nhiên đáp: “Tôi đến đây không phải để phục vụ vua chúa trần gian này mà chỉ để rao giảng Đạo Đức Chúa Trời thôi”. Ngài bày tỏ nguyện ước sẵn sàng chịu chết vì Đạo với hai Đức cha đang bị giam cầm.

Trưa ngày 24 tháng 7 năm 1838, sau khi đọc lại lời tận hiến và cảm tạ hồng ân Chúa đã ban cho 32 năm miệt mài trên đất Bắc Kỳ, cha Jose Fernandez Hiền thanh thản chịu án trảm quyết.

Ngài được tuyên phong Chân phước vào ngày 27 tháng 5 năm 1990 và tôn phong Hiển thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988.