Linh mục Jean Théophane Vénard, thuộc Hội Thừa Sai Paris, sinh ngày 21-11-1829 tại làng Saint-Loup-sur-Thouel, miền Tây Nam nước Pháp. Ngày sinh của ngài trùng với ngày lễ kính Đức Mẹ dâng mình vào Đền Thánh, và từ đó ngài có lòng tôn kính Đức Mẹ cách đặc biệt.

Ngay từ nhỏ, cậu bé Théophane đã ham mê đọc sách, nhất là truyện các thánh. Một lần, cha xứ cho cậu chép quyển truyện về các thừa sai rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại, trong đó có câu chuyện về Thánh Linh mục Jean Charles Cornay (tử đạo tại Sơn Tây ngày 20-9-1837), một vị thánh cùng địa phận. Thay vì sợ hãi, cậu bé Théophane đã ước ao được chịu chết vì đạo như cha Tân.

Thấy con có ước muốn trở thành linh mục, cha mẹ ngài rất vui mừng và thu xếp cho con học Latinh vỡ lòng với cha xứ, sau đó vào học tại tiểu chủng viện, rồi đại chủng viện. Năm 1852, ngài được thụ phong linh mục.

Sau khi chịu chức, cha Théophane nhận bài sai đến phục vụ tại Địa phận Tây Đàng Ngoài (Việt Nam). Ngài là người hiền lành, thật thà, hết lòng thương yêu người nghèo khó và nhiệt thành trong việc rao giảng Tin Mừng.

Thời điểm ấy là năm đầu niên hiệu Tự Đức, nhà vua ra chỉ dụ cấm đạo. Tuy nhiên, các quan phần lớn không chủ ý bắt đạo mà chỉ lấy đó làm cớ để trục lợi. Trong dân gian có câu ca: “Ông Tây không thấy, ông tiền phả đa”.

Ngày 13-7-1854, cha Théophane được cử đến Nhà chung Kẻ Vĩnh để giúp Đức cha Liêu và Đức cha phó Khiêm, đồng thời học tiếng Việt. Trong những năm 1855-1856, cha Ven theo Đức cha Liêu đi kinh lý và không may bị nhiễm bệnh lao.

Ngày 20-7-1857, quan quân vây Nhà chung Kẻ Vĩnh để bắt cha Tịnh, thầy Lương cùng chánh phó lý trưởng. Lúc đó, Đức cha Liêu, linh mục thừa sai Đoài và cha Ven cũng đang ở đấy nên phải lánh sang nhà giáo dân.

Trong thời kỳ đạo bị cấm ngặt, cha Ven không ngừng đến các họ xa để ban bí tích. Giáo dân thấy ngài yếu vì bệnh nên xin ngài nghỉ ngơi, nhưng ngài đáp lại: “Bây giờ tôi còn sống, tôi phải cố làm việc, đến khi tôi chết rồi thì tôi sẽ nghỉ ngơi trên thiên đàng”.

Đến năm 1858, các nhà trường Hoàng Nguyên, Kẻ Non, Kẻ Vĩnh bị phá, cha Ven phải ẩn náu tại Nhà Mụ Bút Đông, rồi sang làng Phúc Châu một tháng, sau đó tới Kẻ Bèo mở tuần làm phúc khoảng một tháng trước khi về làm phúc ở làng Bút Sơn. Khi đang ban bí tích tại làng Kim Bảng, ngài cùng các thầy được đưa về Kẻ Bèo thì bị bắt.

Cha Ven bị giải xuống Phủ Lý, sau đó bị điệu lên Hà Nội. Khi gặp viên đô Tú chuyên làm nghề bắt đạo, ngài đã nói: “Anh làm nghề bắt đạo thì hèn lắm, vì sách có lời rằng: Tiền nghĩa nhi hậu lợi giả nhân, tiền lợi nhi hậu nghĩa nhục. Vậy anh phải biết chức cửu phẩm như hoa sớm nở tối tàn, chẳng được bao lâu đâu”.

Đức cha Chiêu đã viết thư cho cha Thịnh dặn rằng: “Khi án cha Ven ra, nếu cha biết sớm thì phải đi ngay lên tỉnh. Khi cha Ven đi ra khỏi cửa thành ba trăm bước và để tay trên ngực thì cha hãy giải tội cho người”.

Tuy nhiên, vào ngày 02-02-1861, khi cha Ven bị điệu ra pháp trường, cha Thịnh không kịp nhận tin nên không thể đến như đã hẹn. Cha Ven bị chém và thi thể bị bêu đầu trong ba ngày, sau đó bị ném xuống sông. Một nhóm thuyền chài đã tìm thấy và đưa thi hài ngài về an táng. Sau này, hài cốt của ngài được chuyển về tôn kính tại nhà nguyện Hội Thừa Sai Paris.

Linh mục thừa sai Jean Théophane Vénard được nâng lên bậc chân phước ngày 02-5-1909 và được tôn phong hiển thánh ngày 19-6-1988.